PHẦN 1
BÁ TƯỚC MONTO CRISTO
CHƯƠNG I
CẬP CẢNG MARSEILLE
Ngày 24 tháng hai 1815 người gác bến ở
Notre Dame de la Garde,
báo hiệu thấy có con tàu ba cột buồm
"Le Pharaon" đến từ Smyrne
qua Trieste và Naples.
Ngay lập tức những kẻ hiếu kỳ kéo đến kín
bãi đất bằng trước
cổng đồn Saint - Jean. Con
tàu ấy tiến vào cảng với cả ba cánh
buồm căng trên đài, với cánh buồm giáp
mũi tàu và cả cánh buồm lớn
hình thang mắc vào
cột buồm phía đuôi tàu mà
sao chạy lừ đừ và với một dáng vẻ rầu rĩ làm cho những kẻ hiếu kỳ
cứ phải băn khoăn về khả năng có
thể đã xảy ra một tai nạn gì đó
trên tàu. Người chỉ huy việc lèo lái con tàu cập cảng
là một chàng trai trẻ có cử chỉ nhanh
nhẹn và đôi
mắt sắc sảo, tuổi chừng mười tám đôi mươi, cao
dong dỏng. Với đôi
mắt màu huyền xinh đẹp và bộ tóc đen
nhánh, cả con người anh
ta thấm đượm một thần thái trầm tĩnh và quyết
đoán đặc trưng
cho những người đã từng vật lộn với hiểm nguy ngay từ thời thơ ấu.
Nỗi lo âu mơ hồ trùm lên đám
đông đặc biệt đã thâm nhiễm vào một trong số những người xem
ở bãi trước cổng đồn Saint-Jean, đến nỗi chẳng đợi được đến
lúc con tàu cập bến cảng; ông ta nhảy ào xuống một cái
xuồng nhỏ và ra lệnh chèo xuồng ra đón
đầu tàu
Pharaon. Vừa
trông thấy con người này, người thủy thủ trẻ tuổi
rời khỏi vị
trí của anh ở bên cạnh người lái
tàu và tay cầm mũ đến đứng tựa vào thành tàu.
Người dưới xuồng kêu to:
- A! Dantès, anh đấy
à, xảy ra chuyện gì thế và tại sao
tàu anh
lại tràn ngập vẻ ủ dột?
- Một tai họa lớn đã xảy ra, thưa ông Morrel,
chàng trai trẻ trả
lời, chúng tôi bị mất thuyền trưởng
Leclère. Ông đã chết vì một chứng sốt não trong đau đớn
khủng khiếp và bất ngờ nhất: sau một cuộc trò chuyện
dài với người chỉ huy cảng, thuyền trưởng Leclère rời khỏi Naples
người vật vã không yên; sau hai mươi bốn giờ ông lên
cơn sốt và ba ngày sau ông qua đời.
Chúng tôi đã làm
đám tang cho ông theo nghi thức thông thường, ông an nghỉ dưới
đáy biển với một hòn đá tảng buộc
vào chân.
- Thế đấy! Còn làm gì được nữa hả
Edmond, người chủ tàu nói
tiếp, tất cả chúng ta đều có thể chết;
và khi mà anh đoán chắc với tôi rằng chuyến
hàng...
- Được vẹn toàn, thưa ông Morrel, tôi
đảm bảo với ông như vậy.
Đây là chuyến đi biển đem lại cho ông
món lời ít nhất là 25.000 quan. Và bây
giờ mời ông lên tàu, thưa ông
Morrel, Dantès nói
khi thấy người chủ tàu có ý sốt ruột,
đây là người kế toán của ông, đó là
ông Danglars vừa ở ca bin của ông ta bước ra
và có thể cung
cấp cho ông mọi tình hình ông
muốn biết. Còn tôi phải lo việc thả neo và chuyển con
tàu vào tang chế.
Đúng thế, con người được gọi dưới cái
tên Danglars đã ra khỏi ca bin của hắn và bước ngay
đến trước mặt ông chủ tàu. Hắn ta trạc hai mươi lăm tuổi. Với vẻ mặt
khá u ám, xun xoe khúm núm với người trên
mà kênh kiệu xấc xược với kẻ dưới: cho
nên nói chung
đoàn thủy thủ chẳng có ai ưa gì hắn
còn Edmond Dantès thì ngược lại được mọi người yêu mến.
- Mà này, thưa ông Morrel, Danglars
nói, ông biết rõ điều bất hạnh rồi chứ? Leclère
là một người đi biển tuyệt vời.
- Nhưng mà, người chủ tàu nói trong
khi dõi mắt nhìn theo Dantès đang loay hoay thả neo,
tôi cho rằng một người đi biển chẳng cần phải già đến như anh
nói mới có thể biết rõ nghề nghiệp của mình anh Danglars ạ.
Hãy xem anh bạn Edmond của chúng ta đấy thôi, anh ta hành
nghề như một người thành thạo chẳng cần nhờ đến bất kỳ ai chỉ bảo.
- Vâng, Danglars đáp trong khi đảo mắt
nhìn xéo về phía Dantès với một ánh
mắt căm ghét, vâng, thì là
trẻ đấy và tuổi trẻ chẳng
sợ bất kỳ cái gì. Thuyền trưởng vừa mới chết
là anh ta nắm ngay lấy quyền chỉ huy chẳng thèm hỏi ý kiến ai
và anh ta đã làm cho chúng tôi mất toi
một ngày rưỡi ở đảo Elbe mà đáng lẽ ra
là quay
thẳng về Marseille.
- Về chuyện nắm quyền chỉ huy con tàu thì
đó là nhiệm vụ của anh ta với tư cách
là chức phó, ông chủ tàu
nói, còn về chuyện bỏ mất một ngày rưỡi ở đảo Elbe
thì anh ta sai rồi, trừ phi phải sửa chữa đôi chỗ hư hỏng trên tàu..
- Dantès không chuyển một bức thư cho ông hay sao?
- Cho tôi ư, không có. Có một
bức thư à?
- Tôi tưởng rằng thuyền trưởng Leclère
đã giao một bức thư cho
anh ta chuyển cho ông.
Lúc đó Dantès đã thả neo
xong. Neo rơi xuống kéo theo dây xích kêu loảng xoảng.
- Này Dantès, lại đây đi, ông
chủ tàu quay về phía chàng trai gọi. Tôi muốn hỏi vì
sao anh dừng lại ở đảo Elbe?
- Thưa ông, đó là để thực hiện mệnh
lệnh cuối cùng của thuyền
trưởng Leclère, lúc sắp chết ông
đã giao cho tôi một cái gói để chuyển cho đại thống chế Bertrand.
- Anh đã gặp Napoléon Bonaparte.
- Vâng. Người đã đến chỗ thống chế lúc
tôi đang ở đó. Morrel nhìn quanh rồi
kéo Dantès ra một bên.
- Anh đã xử sự đúng Dantès ạ, anh
đã theo đúng các chỉ thị của thuyền trưởng Leclère khi
dừng lại ở đảo Elbe. Nhưng nếu người
ta biết anh đã giao cái gói cho thống
chế và đã nói chuyện
với hoàng đế thì việc này
có thể làm liên lụy đến anh.
- Ông nói
gì thế thưa ông, làm sao mà
việc này lại liên lụy đến tôi được? Dantès
nói: tôi không biết ngay cả đến
cái gói mà tôi mang tới là cái
gì và hoàng đế chỉ
có hỏi tôi vài câu
thông thường như người ta thường hỏi người mới gặp lần đầu.
- Có lẽ anh đúng. Này
Dantès thân mến, nếu anh rảnh thì đến ăn tối với chúng
tôi nhé.
- Xin miễn thứ cho tôi, thưa ông Morrel, xin lỗi
ông vì tôi phải đến thăm hai người mà
tôi đặc biệt quan tâm: đó là
cha tôi và người
yêu của tôi.
- Thế là đúng Dantès ạ, làm
thế là đúng đấy.
Tôi biết anh là người con hiếu thảo và
tôi lại quên mất rằng trong làng của những người
Cata-lan đang có cô Mercédès
kiều diễm đợi anh.
Thật tuyệt! Edmond này, anh chẳng có
gì đáng phàn nàn cả và ở
đây anh có một người vợ chưa cưới xinh đẹp.
Mà này, lúc
hấp hối thuyền trưởng có giao cho anh một bức thư để chuyển cho tôi không?
- Thuyền trưởng không thể nào viết nổi bức thư
đâu thưa ông.
Nhưng việc này làm tôi nhớ đến phải xin
ông nghỉ phép mười lăm ngày để cưới vợ
và để đi Paris..- Đồng ý, tôi chẳng giữ
anh đâu.
Thời gian bốc dỡ hết hàng trên tàu sẽ
ngốn mất của chúng ta sáu
tuần, và ít ra là chúng ta
sẽ không ra khơi trước thời hạn ba tháng. Có điều
là sau ba tháng anh phải có mặt ở
đây. Tàu Le Pharaon,
ông chủ tàu vỗ vai người thủy thủ trẻ
tuổi và nói tiếp, không thể nào ra khơi
mà lại thiếu ông thuyền trưởng của mình.
- Thiếu ông thuyền trưởng của mình!
Dantès reo lên, mắt long lanh vui sướng; hãy thận
trọng với những điều mà ông vừa nói ra đấy thưa ông,
bởi lẽ ông vừa nói đúng những mong muốn
thầm kín
nhất trong lòng tôi. Ông có
ý định sẽ giao cho tôi làm thuyền trưởng tàu Pharaon?
- Dantès thân mến của tôi ơi, cứ coi như
là việc đã xong.
- Ôi, thưa ông Morrel, chàng thủy thủ
trẻ tuổi kêu lên, nước mắt lưng tròng, nắm lấy tay
ông chủ tàu; thưa ông Morrel,
nhân danh
cha tôi và Mercédès
tôi xin cám ơn ông.
- Hay lắm, hay lắm, Edmond ạ.
Hãy đến thăm cha anh, và Mercédès rồi sau
đó quay lại gặp tôi nhé.
- Tạm biệt, thưa ông Morrel, và ngàn
lần cám ơn ông.
Thế rồi chẳng để phí một giây, Dantès
chạy về phía một ngôi nhà nhỏ nằm ở dãy
trái của đường Meilhan, leo vội lên bốn tầng gác của một cầu thang tối om
và dừng lại trước một cái cửa mở hé cho ta nhìn thấu tận trong
cùng một căn phòng nhỏ. Căn phòng này là nơi cha
Dantès ở.
Tin tàu Pharaon cập bến vẫn chưa đến tai ông
lão.
- Bố ơi, người cha nhân hậu của con ơi!
Ông lão kêu lên một tiếng
và quay lại; rồi khi nhìn thấy con trai, ông sà
vào vòng tay con, toàn thân
run rẩy và mặt tái mét.
- Bố ốm hay sao? - Chàng trẻ tuổi hỏi vẻ lo lắng.
- Không, không đâu Edmond thân
yêu, con trai của ta, con của ta, không, ta không
ốm đâu nhưng ta chẳng dám mong đợi con, và niềm vui, nỗi
xúc động khi gặp lại con quá đột ngột
và quá bất
ngờ...
- Vậy bố bình tâm lại đi bố! Con đây
mà.
Đúng là con thật đây mà! Con
trở về và chúng ta sắp được sung sướng rồi. Cầu chúa
xá tội cho con vì đã mừng
đón niềm hạnh
phúc được tạo nên bởi tang tóc của một
gia đình khác! ông thuyền trưởng Leclère trung hậu
đã mất rồi bố.ạ, và chắc là nhờ sự bảo trợ của ông Morrel con sẽ
được thế chân ông. Bố ơi, bố có hiểu không?
Làm thuyền trưởng ở tuổi hai mươi! Với một trăm đồng louis tiền lương và được chia một phần
lãi! Có phải điều đó vượt
quá những
gì mà một thủy thủ nghèo như con
đã dám mơ tưởng tới hay không?
- Đúng, con trai ta, đúng đấy, ông
lão nói, thật là sung sướng...
- Nhưng bố này, bố có sao không,
có vẻ như là bố không được khỏe?
- Yên tâm,
yên tâm! Cái đó sẽ chẳng hề
gì.
Rồi ông lão như mất hết sức lực, ngã
lộn về phía sau.
- Nào, nào! Bố ơi, bố cần một ly rượu vang;
cái đó sẽ làm cho bố phục hồi lại; bố để rượu vang ở
đâu?
- Không, cám ơn con, đừng tìm
làm gì; bố không cần rượu vang đâu. Ông
lão nói.
- Có chứ, có chứ bố ơi, bố hãy chỉ chỗ
cho con lấy. - Rồi anh mở
hai hay ba cái tủ.
- Vô ích... Ông lão
nói, chẳng còn rượu vang nữa đâu.
- Thế nào, sao lại không còn rượu vang
nữa!
Ba tháng trước đây, khi ra đi con đã để
lại cho bố hai trăm phrăng
cơ mà.
- ừ, ừ, Edmond, đúng vậy; nhưng con quên mất
là khi đó con còn một món nợ nhỏ ở
nhà hàng xóm Caderousse; hắn
đã đòi bố và bảo rằng nếu bố không trả thay
con thì hắn sẽ đòi số tiền ấy ở ông Morrel. Như vậy con hiểu chứ, vì
sợ chuyện này làm phương hại đến con... nên bố đã
trả cho hắn.
Dantès kêu lên:
- Nhưng bố ơi con đã nợ Caderousse những một trăm bốn mươi phrăng!
Ông lão ấp úng:
- ừ... ừ.
- Thế thì bố làm thế nào mà
qua được ba tháng trời với sáu mươi phrăng! - Chàng trai lẩm
bẩm.
- Ôi, lạy chúa! Lạy chúa tôi,
xá tội cho con! -Edmond kêu lên và quỳ phủ phục trước
ông lão.
- Dào! Con ở đây rồi mà. Ông
lão nói và mỉm cười.
- Vâng, con đây, chàng trai
nói, là con đây với một tương lai tốt đẹp và một chút
tiền bạc. Nhưng
có ai đang tới đấy bố ạ.
- Đó là Caderousse được tin con về và
có lẽ là hắn đến để chúc mừng con trở về
bình yên.
Edmond lẩm bẩm:
- Được, vẫn cứ còn những cái mồm nói
một đằng mà lòng lại nghĩ một nẻo. Nhưng không.sao,
hắn là một người hàng xóm trước kia đã giúp
chúng ta nếu ta chào đón hắn.
Đúng lúc Edmond vừa kết thúc
câu nói nhỏ ấy thì xuất hiện cái đầu đen và
khuôn mặt rậm râu của Caderousse, đóng
khung trong
khuôn cửa ở đầu cầu thang.
- Này, thế là cậu đã về đấy
à Edmond, hắn ta nói với giọng vùng Marseille quá
nặng cùng nụ cười t toét để lộ những
chiếc răng trắng như
làm bằng ngà voi. Tôi vừa mới gặp
Danglars ở ngoài
cảng!
- Như ông thấy đấy, ông láng giềng
Caderousse ạ và tôi sẵn sàng giúp
ông việc gì cũng được để làm vui
lòng ông. Dantès trả lời, cố che giấu vẻ lạnh nhạt của
mình một cách vụng về bằng việc đề nghị giúp đỡ ông ta.
- Cám ơn, cám ơn; may quá
tôi chẳng cần gì mà đôi khi
lại chính
là những người khác cần đến tôi cơ đấy
(Dantès làm một động tác nhún vai).
Tôi nói thế không phải là
nói anh đâu chàng trai ạ, tôi đã cho anh
vay tiền, anh đã trả tiền cho tôi, đó
là cách đối
xử giữa những người láng giềng tốt và
chúng ta đã xong xuôi không mắc mớ gì.
Dantès nói:
- Người ta chẳng bao giờ hết mắc mớ với những người đã từng giúp đỡ mình,
vì khi mà người ta không còn
nợ tiền họ nữa thì
vẫn cứ còn nợ họ sự hàm ơn.
- Nói chuyện ấy có ích gì!
Cái gì đã qua là cho qua
đi. Này cậu,
ta hãy nói về chuyến trở về may mắn của cậu.
Hình như cậu sắp
trở thành thuyền trưởng tàu Pharaon phải
không?
- Ông Morrel có hứa dành cho
tôi chức trách ấy.
- Điều đó làm cho tôi mừng
vì thấy sự việc xoay chuyển có lợi cho cậu. - Caderousse nói tiếp.
- Bố ơi, Dantès quay lại nói với cha
mình, xin bố cho phép, con đã về gặp bố, biết rằng bố
vẫn khỏe mạnh và bố có tất cả những gì bố cần, bây
giờ xin bố cho phép con đến thăm làng của những người Catalan.
- Thăm Mercédès à? Đi đi con. -
ông già Dantès nói. Edmond ôm hôn bố, gật
đầu chào Caderousse rồi đi ra.
Caderousse còn nán lại một lúc, rồi từ
biệt ông già Dantès, hắn ta xuống cầu thang và
tìm gặp lại Danglars đang đợi hắn ở góc phố Senac.
- Này, anh có gặp nó không?
- Danglars nói..- Tôi vừa ở chỗ nó ra đây.
- Nó có nói với anh về hy vọng được
làm thuyền trưởng của nó
không?
- Nó nói chuyện ấy cứ như là
nó đã làm thuyền trưởng rồi ấy.
- Yên tâm! - Danglars nói, tôi
cho rằng trong việc này nó có hơi quá nóng vội.
- Thế à! Hình như ông Morrel
đã hứa với nó.
- Đến nỗi mà nó sướng rơn?
- Nghĩa là trong chuyện này nó tỏ ra
ngạo mạn. Nó còn ngỏ lời muốn giúp đỡ tôi,
cứ làm như nó là một nhân
vật quan trọng ấy,
mà chính tôi lại là người
đã trao vào tay nó những đồng bạc trắng đầu tiên trong đời
nó để nó chi dùng.
Vậy mà bây giờ ông Dantès
chẳng còn cần đến bất kỳ một ai nữa, ông ta sắp trở
thành thuyền trưởng rồi.
- Ô hay! Nó vẫn còn chưa trở
thành thuyền trưởng kia mà. -
Danglars nói. Và nó vẫn phải
lòng cái cô bé người Catalan
xinh đẹp ấy
à?
- Say như điếu đổ! Nó đã đến đó rồi
đấy, nó bỏ đi trước lúc tôi ra đây.
- Này, nếu anh đi cùng đường với tôi
thì chúng ta sẽ dừng chân ở quán rượu La
Réserve của nhà lão Pamphile
và trong khi nhấp
một ly rượu vang ta nghe ngóng tin tức nhé.
- Đi nào, Caderousse nói, nhưng anh trả tiền rượu
chứ?
- Nhất định rồi. - Danglars trả lời.
Thế rồi cả hai người cùng thả bước về phía địa
điểm đã chọn. Đến
nơi họ gọi ngay một chai và hai ly. Lão Pamphile vừa mới
trông thấy Dantès đi qua đây chưa được mười phút.
Trong làng, vùng Marseille gọi là
"làng những người Catalan"
ở một ngôi nhà mà phía
ngoài được mặt trời rọi vào tạo nên một màu
lá vàng rụng đẹp rực rỡ, có một thiếu
nữ xinh đẹp, tóc
đen như nhung, đôi mắt huyền như mắt sơn dương đứng tựa lưng vào vách,
đôi tay cô để trần đến khuỷu đang run rẩy
vì bứt rứt
bồn chồn, và cô dậm dậm xuống đất bàn
chân uốn cong và mềm mại khiến ta hình dung ra
được cái dáng thanh khiết, kiêu hãnh và rắn rỏi của
bắp chân bị bó kín trong chiếc tất sợi
bông màu
đỏ có gót màu xám
và xanh da trời.
Ngồi trên ghế cách cô ba bước
là một chàng trai trạc hai mươi hai tuổi, anh ta làm chiếc
ghế chao đảo bởi một động tác giật cục. Khuỷu tay tỳ lên một
cái bàn mọt cũ kỹ, anh ta ngồi đó
nhìn cô
gái với vẻ bứt rứt khắc khoải pha lẫn nỗi bực dọc giận hờn.
Cái nhìn
của anh ta như.gạn hỏi nhưng nó bị chế ngự bởi
ánh mắt đăm
đăm và kiên quyết của cô gái.
- Nào Mercédès, - chàng
trai nói, - hãy nhắc lại với tôi đi,
tôi cầu xin
cô đấy, hãy nói với tôi đến
lần thứ một trăm rằng cô khước từ tình yêu của
tôi mà mẹ cô đã
ưng thuận; hãy làm cho tôi hiểu
rõ rằng
cô nhạo báng hạnh phúc của
tôi, rằng cuộc đời tôi và cái
chết của
tôi đối với cô chẳng là cái
gì hết. Ôi! Lạy chúa, lạy
chúa tôi! Đã
mười năm nay tôi mơ tưởng trở thành chồng
cô, và giờ đây
tôi mất đi niềm hy vọng, đã từng là mục
đích duy nhất của cuộc
đời tôi!
- Tôi chưa từng bao giờ khích lệ anh trong niềm hy
vọng ấy Fernand ơi,
Mercédès trả lời.
Bao giờ tôi cũng nói với anh rằng: "Tôi
yêu anh như một người
anh, nhưng đừng có đòi hỏi tôi điều
gì ngoài tình anh em vì trái tim tôi
đã thuộc về một người khác". Có phải
tôi luôn luôn nói với anh như thế không Fernand?
Hãy bằng lòng với tình bạn của tôi, bởi vì,
tôi nhắc lại với anh rằng đó
là tất cả những gì mà tôi
có thể hứa
hẹn với anh và tôi chỉ hứa hẹn cái
mà tôi dám chắc có thể cho anh được.
- Cô thật quá tàn nhẫn và
quá ác nghiệt đối với tôi chỉ
vì cô đang
vô vọng đợi chờ một ai đó.
- Đúng đấy, tôi chẳng che giấu điều ấy
làm gì, tôi chờ đợi và tôi yêu người
mà anh vừa nhắc tới, nếu anh ấy không trở về,
thì thay
cho việc lên án sự không chung thủy
mà anh nêu lên, tôi sẽnói rằng anh ấy chết trong khi
đang yêu tôi.
Chàng trai Catalan phác một cử chỉ cuồng nộ.
- Tôi hiểu anh, Fernand ạ, anh công kích
anh ấy vì tôi không yêu anh. Này
hãy tin tôi đi, việc tìm
cách gây lộn với một người đàn ông là
một phương kế tồi để làm vui lòng người
đàn bà khi mà chị ta lại yêu người
đàn ông ấy. Không, Fer-nand, đừng để cho
mình bị
cuốn theo những ý nghĩ xấu xa ấy. Không lấy được
tôi thì anh
hãy bằng lòng với việc có
tôi làm bạn và làm em
gái.
Mắt Fernand như bắn ra một tia chớp.
- Còn nếu chẳng may điều bất hạnh xảy đến với anh, Edmond của em, cô nói
tiếp với cùng một thái độ điềm tĩnh
không suy
giảm nó chứng tỏ cho Fernand thấy rằng cô thiếu nữ
này đã đi guốc
vào bụng hắn, đã đọc được trong sâu
kín nhất các ý tưởng độc ác của hắn, thì em sẽ
trèo lên đỉnh mũi Morgon và
đâm đầu xuống những
tảng đá bên dưới.
Mặt Fernand trở nên tái xám
trông thật kinh khủng. Hắn đứng dậy, đi một vòng trong căn
lầu.rồi quay lại, dừng bước trước mặt Mercédès, mắt tối
sầm và tay nắm chặt.
- Nhưng nếu hắn ta chết? Hoặc hắn ta quên cô rồi
thì sao?
- Mercédès! - Từ
phía ngoài ngôi nhà vang
lên tiếng gọi mừng rỡ.
- A! - Cô thiếu nữ reo lên, mặt đỏ bừng
vì vui sướng và hồi hộp - anh thấy rõ là
anh ấy chẳng quên tôi vì anh ấy
đây kia thôi!
Và cô lao ra mở cửa và reo
lên:
- Đến với em đi Edmond! Em đây mà.
Fernand tái mặt run rẩy, bước lùi lại như một
người đi đường bắt
gặp rắn, rồi chạm phải chiếc ghế, hắn gieo mình ngồi phịch xuống.
Edmond và Mercédès đã trong
vòng tay nhau. Mặt trời rực rỡ vùng Marseille rọi qua cửa
trùm lên họ một làn ánh
sáng chói lòa.
Thoạt đầu họ chẳng thấy gì hết xung quanh họ. Một niềm hạnh phúc bao la cách
ly họ với thế giới.
Đột nhiên Edmond bắt gặp gương mặt u ám của
Fernand hiện
lên trong bóng râm. Hắn tỏ
thái độ hăm dọa, bằng một động tác mà bản
thân hắn không ý thức được
rõ. Chàng trai Catalan nắm tay vào chuôi dao
giắt ở thắt lưng.
- A! Xin lỗi. - Dantès nói và
nhíu mày. - Tôi không nhận ra
rằng chúng
ta những ba người.
Ông này là ai vậy?
- Ông đây sẽ là người bạn tốt nhất của
anh, Dantès ạ, vì đó là người bạn, người anh của em, đó
chính là Fernand; nghĩa là người mà sau anh, Edmond ạ, em
yêu quý nhất trên đời, anh
không nhận
ra anh ấy sao?
- À, có chứ. - Edmond nói,
và vẫn không rời Mercédès,
tay anh nắm chặt
bàn tay cô, anh chìa bàn tay
kia cho chàng trai Catalan
với một cử chỉ của tình thân hữu.
Và qua những lời nói ấy, cô thiếu nữ
hướng khuôn mặt lộ rõ vẻ đòi hỏi khẩn thiết về
phía chàng trai Catalan. Dường như bị thôi miên bởi
ánh mắt của cô, hắn từ từ lại gần Edmond
và chìa tay
cho anh.
Lòng căm ghét của hắn cũng giống như một
làn sóng bất lực, dù có cuồng nộ đến
mấy cũng tan vỡ trước ảnh hưởng mà người đàn bà này
tác động lên hắn.
Nhưng vừa chạm phải bàn tay Edmond thì hắn sực
tỉnh ra rằng hắn
đã làm tất cả những gì mà
hắn có thể làm được và hắn lao ra khỏi nhà.
- Ôi! - Hắn vừa chạy vừa kêu lên như một
người mất trí với đôi
bàn tay sục vào mái tóc.
-.ại! Có ai giúp tôi thoát
khỏi được thằng cha
ấy không? Khổ thân tôi! Khổ
thân tôi!
- Này! Chàng Catalan! Này! Fernand!
Cậu chạy đi đâu thế? - Một
giọng nói vang lên.
Chàng trai trẻ lập tức dừng lại, ngó
nhìn quanh mình và nhận ra Caderousse đang ngồi
cùng bàn với Danglars dưới một tán lá dày.
- Này! - Caderousse nói - sao cậu không
đến đây? Cậu vội vã đến nỗi chẳng còn thì
giờ để chào hỏi bạn bè hay sao?
- Nhất là khi các bạn lại còn cả một
chai gần đầy trên bàn trước mặt đây. - Danglars
nói thêm vào.
Fernand nhìn hai người với một vẻ mặt ngây dại
và chẳng nói
gì.
- A! - Cậu xem này, - Caderousse vừa nói vừa
nháy mắt với ông
bạn của hắn, câu chuyện là thế này:
Fernand mà anh đang thấy
là một chàng trai Catalan tốt bụng và
tử tế, một trong những dân
chài giỏi nhất của Marseille, hắn phải lòng một
thiếu nữ xinh đẹp
tên là Mercédès; nhưng thật
không may hình như cô gái
xinh đẹp ấy lại
là người yêu của chàng thuyền
phó tàu Pharaon; và hôm nay khi tàu Pharaon
đã vào cảng thì chàng
Fernand khốn khổ sẽ bị
ra rìa.
- Cậu bé tội nghiệp! - Danglars nói tiếp giả
đò như hết lòng thương xót chàng trai
ấy.
- Nhưng làm thế nào được? Anh ta chẳng ngờ lại
gặp Dantès trở
về bất thình lình như vậy.
Anh ta đã tin rằng có thể Dantès chết.
Thế bao giờ họ làm đám
cưới?
- Ô! Đám cưới chưa tiến hành
đâu! - Fernand cằn nhằn.
- Không đâu, họ sẽ tổ chức đám cưới,
đó cũng là sự thật y như Dantès sẽ làm
thuyền trưởng tàu Pharaon, phải không Danglars? -Caderousse nói.
Danglars rùng mình vì cú
đánh bất ngờ này.
Hắn quay về phía Caderousse và nhận ra rằng bộ
mặt của ông
bạn gần như đã ngây độn ra vì say rượu.
- Nào, hắn nói trong khi rót đầy
các ly, chúng ta hãy uống mừng thuyền trưởng Edmond
Dantès, người chồng của cô gái Catalan xinh đẹp!
Caderousse nặng nề nâng ly lên miệng và
nốc cạn một hơi. Fernand
cầm lấy ly của mình và đập vỡ tan
tành. Chính
lúc đó, Edmond và
Mercédès hớn hở đi ngang qua quán rượu.
- Ô! Dantès! ồ! Người đẹp! Ghé
vào đây một lúc nào!
Ôi chao! Edmond!
Cậu không trông thấy các bạn
mình ư?.- Như vậy thì đám cưới sẽ được tổ chức ngay
chứ ông Dantès? - Danglars vừa
chào đôi trẻ vừa nói.
- Đúng thế, càng sớm càng tốt, thưa
ông Danglars. Hôm nay chúng tôi sẽ
bàn với cha tôi, và ngày mai
hoặc ngày kia thì thết tiệc đính hôn ở
đây tại quán rượu này. Tôi
mong các bạn sẽ tới dự,
tức là nói rằng ông đã được
mời, ông Danglars, cả anh cũng thế, Caderousse ạ.
- Còn Fernand, - Caderousse vừa nói lè
nhè vừa cười - Fernand
cũng được mời chứ?
- Anh của vợ tôi cũng là anh tôi, Edmond
nói, và chúng tôi, Mercédès
và tôi rất lấy làm tiếc nếu như anh lại
xa rời chúng tôi trong một dịp như vậy. Fernand mở miệng định trả lời; nhưng tiếng
nói tắt đi trong họng
và hắn không thể thốt ra được một lời.
- Ngày hôm nay xin cha mẹ ưng thuận,
ngày mai hay ngày kia là lễ đính
hôn... Trời ơi! ông quá vội đấy thuyền
trưởng ạ.
- Bao giờ người ta cũng vội để trở nên sung sướng
ông Danglars
ạ. Nhưng không phải chỉ vì lòng vị kỷ
mà tôi hành động như thế mà còn
vì tôi phải đi Paris.
- A! Thật thế à! Đi Paris! Anh có công
việc ở đó à?
- Không phải là việc tôi mà
là một ủy thác cuối cùng của người thuyền trưởng tội nghiệp của
chúng tôi, ông Leclère.
Ông hiểu
chứ Danglars, việc đó là thiêng
liêng. Vả chăng đừng ngại, tôi chỉ dùng thời gian để đi
và về thôi mà.
- Phải, phải, tôi hiểu. Danglars nói rõ
to. Rồi hắn hạ thật
thấp giọng xuống:
- Đến Paris rõ ràng là để chuyển bức
thư mà đại thống chế đã
giao cho nó. Chà chà! Cái
thư này làm cho ta nảy ra một ý tưởng, một ý tưởng tuyệt vời! A
ha! Dantès, anh bạn của tôi, anh còn chưa là thuyền
trưởng mà.
Rồi quay lại phía Edmond đã đang bỏ đi, hắn
nói:
- Lên đường may mắn nhé!
- Cám ơn. Edmond ngoái đầu lại trả lời
và kèm theo là một cử chỉ thân hữu.
Thế rồi đôi người yêu bước tiếp trên
đường, thanh thản và vui
tươi như hai kẻ được ân sủng bay lên
thiên đàng..